Make your own free website on Tripod.com

 

 

 

Sorry, your browser doesn't support Java(tm).

Lại một ngày Quân Lực của những người Việt lưu vong đến. Trên báo chí, phát thanh, internet đầy dẫy những tin tức người Việt, nhất là những cựu lính chiến ở những phần đất tự do trên thế giới đồng loạt tổ chức ngày kỷ niệm một Quân Lực hùng mạnh và can trường bị bức tử. Buồn tủi cho người lưu vong hơn nữa là những hình ảnh, những chiến tích oai hùng của chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa được khơi lại cùng với những tài liệu sau nhiều năm nằm trong văn khố của các nước bạn đồng minh, chứng minh phần đất miền Nam tự do của Việt Nam bị chính đồng minh bán đứng.

Ôi, còn gì để chứng minh nữa? Ðất nước Việt Nam rơi vào tay giặc Cộng hơn một phần tư thế kỷ cũng đủ để bao nhiêu triệu người tủi hờn rồi. Chứng minh làm gì để tâm can hàng triệu người đã tan nát lại càng tan nát thêm. Chứng minh làm gì nữa cũng không làm sống lại những chiến sĩ oai hùng, những người dân vô tội đã thương vong trong công cuộc gìn giữ quê hương tự do mến yêu. Thôi thì đành cố gắng nắm chặt tay nhau, dùng những sức lực mòn mõi để cố gắng dành lại quê hương mến yêu đó. Có ngã gục thì con cháu tiếp nối. Quyết phải dành lại quê hương mến yêu cho bằng được. Hàng năm, những người Việt lưu vong lấy ngày Quân Lực VNCH, một trong những ngày lễ lớn của người Việt lưu vong, để tưởng nhớ tới những người đã nằm xuống và cũng để chứng minh với họ, với tổ tiên rằng cuộc chiến cho một nước Việt Nam Tự Do vẫn còn tiếp diễn.

Tại tiểu bang Queensland, Úc Ðại Lợi, người cựu quân nhân cũng không quên ngày Quân Lực thiêng liêng này. Những cựu chiến sĩ đã nghiêm chỉnh tổ chức những buổi lễ dù đơn sơ nhưng đó là cả tấm lòng. Thế nhưng, vì cái tôi của những phần tử kiêu binh vô kỷ luật, bè phái đã làm hỏng đi sự trang trọng và thiêng liêng của ngày trọng đại đó. Mọi dàn xếp tưởng rằng sẽ được êm thấm khi các hội của cựu chiến binh ngồi lại cùng làm một buổi lễ trang nghiêm. Ngồi lại để sát cánh đối chọi với kẻ thù không chỉ ở xa một đại dương mà địch ngay trên phần đất còn lại của người Việt tỵ nạn nữa.

Thật là mỉa mai, những thành phần kiêu binh vô kỷ luật đã lợi dụng sự ngồi lại để đòi hỏi. Phải, họ đòi hỏi hội này phải sát nhập vào hội kia, hội này phải giải tán v.v... Họ đã đi quá xa. Xa luôn cả luật pháp sở tại. Thế rồi, họ hè nhau ra thông báo, nào là tẩy chay hội này, không chơi hội kia như là mình là "cái rốn của vũ trụ". Họ quên đi những ngày bị giặc thù đày ải. Họ quên đi những gì họ phải "trả bài" khi họ "hoc tập" trong trường "ÐẠI HỘC MÁU" để mong kiếm điểm tốt thoát cho lẹ cái trường hắc ám đó. Khi đào thoát được sang xứ tự do, họ lại "tự do" hơn người bản địa. Họ tự cho họ có quyền riêng để "đối xử" với đồng hương họ một cách tàn nhẫn như là chính họ bị bọn quản giáo hay công an đối xử. Họ ra những giáo huấn về "đoàn kết", những chỉ thị về "lễ lạc" thậm chí họ còn a tòng với những phần tử khoa bảng có bản chất "ăn cháo đá bát" chối bỏ biểu tượng thiên liêng của người Việt tỵ nạn  là lá quốc kỳ VNCH. Trong khi đó ở những nơi trên thế giới tự do có người Việt tạm cư, người Việt tỵ nạn ráo riết vận động chính quyền sở tại vinh danh biểu tượng thiêng liêng đó. Ðã có một số nơi chính quyền sở tại đã chấp nhận biểu tượng đó là một phần không thể thiếu của người Việt tỵ nạn. Ðám người kiêu binh vô kỷ luật đó đã ngang nhiên ra "chỉ thị" mọi việc chung hai Hội Cựu Quân Nhân làm riêng rẻ thì không dự và tẩy chay luôn hai hội đó. Trời đất, quyền như thế ư? Ngay như chánh quyền sở tại còn chưa có quyền đó. Việc chung đây đâu phải là của cá nhân hay hội đoàn nào. Quý vị đó cũng có quyền làm kia mà. Thế sao quý vị đó hay hội quý vị không làm mà muốn người khác làm để mình... tới dự?

Vâng, hai hội đã ngồi lại làm việc chung. Họ bỏ công, bỏ của ra, mặc kệ vợ con phàn nàn, gác lại những bận rộn thường nhật để làm việc chung. Họ đã tổ chức gây quỹ cho thương phế binh đang bị đày đọa tại quyê nhà, họ đã tổ chức gây quỹ để xây tượng đài Úc Việt, họ điều động cựu quân nhân diễn hành trong ngày Quân Lực Úc Ðại Lợi quý vị có bỏ chút thì giờ vàng son đến tham dự không? Không. Quý vị đã lánh mặt!

Nhân ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, những người cựu quân nhân của hai hội lại cùng đứng ra tổ chức một buổi lễ long trọng tại hội trường Người Việt Cao Niên và hai buổi cầu an và cầu siêu cho các chiến sĩ Việt Nam Tự Do đã bị thương vong trong công cuộc giữ gìn quê hương của mình. Những hình ảnh được ghi lại trong trang web này đã chứng minh việc làm của họ. Thế nhưng quý vị có tề tựu đông đủ để cùng nhau tưởng nhớ, để cầu an, cầu siêu những vị anh hùng đó không? Không. Trái lại, quý vị nhận được thư mời quý vị né tránh với luận cứ cho đó là "thư nặc danh" hay nói không nhận được thư mời.

Quý vị lẫn trốn cũng phải, vì những nơi đó có bàn thờ tổ quốc với cờ vàng ba sọc đỏ. Một bàn thờ tương tự mà quý vị đã tùng quỳ phía trức long trọng thề nguyền trung thành với tổ quốc. Quý vị lẫn trốn cũng phải vì nơi đó có sự hiện diện rất nhiều người, không riêng gì giới cựu quân nhân mà phải nói là những người Việt tỵ nạn. Họ sẽ nhận diện quý vị, những người đã dùng quyền lực hạ biểu tuợng của họ, những người a tòng với những người hạ biểu tượng đó. Tôi không biết khi thấy quý vị léo hánh đến đó, những người Việt tỵ nạn có thái độ ra sao? Riêng tôi, sự vắng mặt của quý vị đã làm tôi thoải mái, để ghi lại những hành ảnh trang trọng của những buổi lễ, để còn tâm trí nghe những lời của người ban tổ chức hay quan khách cũng như thầy Thích Nhật Tân,  linh mục Liêm nói về những người thương vong cho đất nước. Họ không có những ngôn từ "thầy đời" như ông chủ tịch Cộng Ðồng Trần Hưng Việt, người chả biết một chút gì người lính chiến, chả biết một chút gì sự hy sinh của người lính chiến, để ông có cơ hội được vinh thân phì da. Và cũng chính ông này đã dùng quyền lực hạ biểu tượng của người Việt tỵ nạn được hai vị cựu quân nhân treo trên kỳ đài tại trụ sở Cộng Ðồng.

 

TIẾP THEO