Chúng tôi những người dân yếu kém

Suốt cuộc đời chân lấm tay bùn đen

Với ngô khoai, tôm tép, lam lũ đã quen

Vui lúa mạ, loanh quanh nơi đồng ruộng

 

Chúng tôi những công nhân hãng xưởng

Sáng tối đi về bụi vướng thời gian

Cuộc sống gian nan mà vẫn cơ hàn

Xốc vác đêm ngày lo toan cơm áo

 

Chúng tôi sinh viên, học sinh ngơ ngáo

Tuổi thơ ngây chưa ráo mực nhà trường

Sách vở học trò kỷ niệm thân thương

Chưa ra khỏi thiên đường chữ nghĩa

 

Còn Anh ?

Sau những tháng quân trường rút tỉa

Thêm vài năm ngoài chiến địa hiểm nguy

Ðã trở thành người lính chiến dũng cảm uy nghi

Ðem hết tài trai bảo toàn Tổ Quốc

Theo gót cha ông ngàn năm thuở trước

Giúp dân lành qua bước nan nguy

Cản giặc ngoại xâm khiến đất nước suy vi

Diệt nội thù, cho chúng tôi vui sống

An hưởng thanh bình đất trời lồng lộng

Chỉ riêng anh cực nhọc chẳng nài công

Không than van cũng chẳng sờn lòng

Không đòi hỏi lời cám ơn không bao giờ đến

Bởi vì anh, tình thương vô bờ bến

Ðã dành cho Tổ Quốc với muôn dân

Biết hy sinh cho dân tộc ấm thân

Cho đất nước sáng tươi thịnh vượng

Xin gửi anh lời cám ơn ....rất muộn

Lời chân tình dù muộn còn hơn không ?

Cảm ơn Anh, Người Lính,

Với tất cả tấm lòng

Của người dân sống còn sau bao nhiêu bão táp

 

Vân Hải - Ngày Quân Lực VNCH 19.06.2003