Make your own free website on Tripod.com
 

ĐẠI ĐỘI 4/ TĐ 2 TQLC và TRẬN ĐÁNH

TÁI CHIẾM

TÒA HÀNH CHÁNH TỈNH QUẢNG TRỊ

 

Mũ Xanh Lê Quang Liễn

(với sự đóng góp của mũ xanh Nguyễn Hữu Hào ĐĐP/ ĐĐ4/ TĐ 2 TQLC)

Đã gần 6 tháng cùng các đơn vị bạn thuộc Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến (SĐTQLC) quần thảo với quân chính qui CSBV gồm sư đoàn 304, 305, 308, 312, 320B, 324B và 4 trung đoàn biệt lập thuộc mặt trận B5 được sự yểm trợ bởi các trung đoàn pháo và hỏa tiễn địa-không và các trung đoàn chiến xa 202, 204.

Đại Đội 4 TĐ2 TQLC đã trải qua những trận đánh đẫm máu với bộ binh và chiến xa địch (Trận đánh ở thôn Thanh Lê, quận Triệu Phong giữa Đại Đội 4 và một đơn vị thuộc trung đoàn chiến xa 202 CSBV) với những địa danh rất quen thuộc: Barbara, phòng tuyến Mỹ Chánh, Liên tỉnh lộ 555, Thanh Lê, Ngô Xá Đông, Ngô Xá Tây, Thôn Nại Cửu, Chợ Sãi, Triệu Phong...

TQLC sau 15 ngày đêm đánh chiếm và trấn giữ chợ Sãi thuộc quận Triệu Phong, khu vực được coi là yết hầu của địch, chúng tôi đã thực sự ngăn chặn được một trong ba cửa ngõ xâm nhập, tiếp viện, tải thương của địch từ Đông Hà, Cửa Việt cho thị xã QuảngTrị.

Hai đại đội thuộc TĐ2 TQLC là ĐĐ4 (Đại úy Lê quang Liễn, ĐĐT), ĐĐ5 (Trung úy Huỳnh văn Trọn, ĐĐT) được cánh B TĐ2 TQLC ( Đại Úy Phạm văn Tiền, TĐP) chỉ huy đã thành công trong nhiệm vụ làm thất bại âm mưu tái chiếm Chợ Sãi của Trung đoàn 101 CSBV mặc dù chúng đã xử dụng đến 3 tiểu đoàn Bộ Binh có pháo yểm trợ, dùng chiến thuật xa luân để cố đẩy lui hai đại đội Thủy Quân Lục Chiến.

Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ giao phó nhưng với cái giá phải trả chỉ riêng ĐĐ4 có 23 quân nhân tử thương trong đó có 2 trung đội trưởng là chuẩn úy Dương và chuẩn úy Hội và hơn 62 quân nhân bị thương.

Về phía địch, tổn thất nhân mạng rất nặng nề, do dân chúng sau này cho biết CSBV đã tải thương rất nhiều về tuyến sau. Vì cường độ hỏa lực rất ác liệt và hai bên giao chiến rất gần nên đại đội 4 đã xử dụng tù binh địch để thu gom chiến lợi phẩm hầu tránh thương vong cho quân ta. Sau này, tin tình báo kỹ thuật cho biết tên trung đoàn trưởng 101 bị mất chức vì thua trận dù y đã xin thêm một ngày nữa để tấn công.

Sau khi hoàn tất nhiệm vụ tái chiến Chợ Sãi, TĐ2 TQLC đã bàn giao lại cho cánh B TĐ1 TQLC (Đại úy Nguyễn cao Nghiêm, TĐP) và về tuyến sau để dưỡng quân, bổ sung và có nhiệm vụ bảo vệ Bộ Tư Lệnh

SĐTQLC/HQ tại Quận Hương Điền. Rời vùng hành quân đầy máu lửa, bao nhiêu ngày đêm chiến đấu cam go, anh em chúng tôi từ chỉ huy đến lính chỉ thèm một giấc ngủ an bình dù ngắn ngủi, được tắm rửa để gột bớt phong sương và ít giây phút riêng tư để nghĩ về gia đình sau hơn 15 ngày đêm thức trắng để chiến đấu với địch.

Đầu tháng 9 năm 1972, trong một buổi họp tại Bộ Tư Lệnh với TĐT/TĐ2TQLC và tất cả các sĩ quan ĐĐT, Thiếu tướng tư lệnh có chỉ thị: "Sư đoàn hiện có trong tay một khối hỏa lực yểm trợ hùng hậu do Quân lực và đồng minh Hoa Kỳ cung ứng. Vừa rồi Tướng Tư Lệnh Không lực Hoa Kỳ vùng Thái Bình Dương có viếng thăm Bộ Tư Lệnh và hứa sẽ ưu tiên và tăng cường các phi vụ B52 cho Sư Đoàn TQLC. Vì vậy tôi lệnh cho quân nhân các cấp: phải tái chiếm thị xã Quảng Trị và cổ thành trong vòng 2 tuần lễ tới, vì đây là một mục tiêu có tầm mức quan trọng cả về quân sự lẫn chính trị và TĐ2/ TQLC sẽ là một trong những đơn vị được vinh dự thi hành lệnh trên."

Chúng tôi rất hãnh diện được trở lại tuyến đầu cùng các tiểu đoàn 3, 6, 8 trong trận thư hùng chung cuộc nầy với Cộng Sản Bắc Việt tại thị xã Quảng Trị. Từ thâm tâm các mũ xanh Thủy Quân Lục Chiến, chúng tôi hãnh diện với màu cờ sắc áo và luôn luôn tự hào là một trong những đơn vị ưu tú nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, do đó chúng tôi hăng say nhận lãnh trách nhiệm tham dự những trận đánh quan trọng để giải quyết chiến trường; hơn nữa chúng tôi, TĐ2/TQLC là đơn vị tiêu biểu của Sư đoàn mũ xanh Thủy Quân Lục Chiến.

Vào giai đoạn sau cùng trong kế hoạch tái chiếm Thị xã - Cổ Thành, 2 Lữ đoàn Thủy Quân Lục Chiến được giao phó nhiệm vụ như sau:

- Lữ đoàn 147 TQLC với 2 nỗ lực chính: TĐ 3 và TĐ 8 đánh từ hướng Đông Bắc.

- Lữ đoàn 258 với 2 nỗ lực chính: TĐ 2 và TĐ 6 đánh từ hướng Tây Nam.

Bộ chỉ huy TĐ 2 TQLC đóng tại ngã ba Long Hưng, góc đường Lê Huấn và Quốc lộ 1.

* ĐĐ4/TĐ2 TQLC tiến dọc theo đường Hồ đắc Hanh để tiến chiếm trường nữ trung học Teresa Phước Môn và từ đó tiến dọc theo bờ Cổ Thành hướng Tây Nam để tái chiếm Tòa Hành Chánh Tỉnh Quảng Trị.

* Đại Đội 5 Tiểu đoàn 2 TQLC bên trái ĐĐ4/TĐ2 TQLC.

* Tiểu Đoàn 6 TQLC bên phải ĐĐ4/TĐ2 TQLC.

Rạng sáng 14/9/1972 địch dọn "điểm tâm" cho đại đội 4 và đại đội 5 bằng một trận pháo 130 ly ác liệt. Ban chỉ huy ĐĐ 4 đóng quân ở quán cà phê Sanh trên đường Hồ đắc Hanh bị trúng một quả 130 ly, nhưng may mắn là tôi và 2 hiệu thính viên HS Hoàng và HS Chính chỉ bị ngộp thở và xây xát nhẹ vì nhờ hầm tránh pháo có sẵn trong nhà dân, nhưng đại đội có 2 quân nhân cần tải thương.

Mục tiêu hôm nay của đại đội là trường Phước Môn, cách khoảng 300 mét. Trung đội 43 của Chuẩn úy Thu bị địch bắn chặn rất ác liệt vì địch đã "ngửi thấy" quyết chí tấn công tái chiếm Tòa Hành Chánh của Thủy Quân Lục Chiến, nên bằng mọi giá chúng phải ngăn cản cuộc tiến quân của ta. Để phản kích địch, tôi phải dùng hỏa lực pháo bắn tiếp cận của từng khẩu 105 ly với đầu nổ chậm, điều chỉnh "trái-phải-xa-gần" từng 10 mét một; đây là lối bắn rất quen thuộc của các đơn vị Thủy Quân Lục Chiến năm 1972, để đối phó với các chốt địch và các hầm chữ A. Cuối cùng, tôi dùng đại bác 90 ly của chiến xa M48 bắn trực xạ để hạ nốt một chốt địch còn sót lại trong trường Phước Môn.

Đến 14 giờ 30 chúng tôi hoàn toàn làm chủ mục tiêu và qua khai thác tù binh ta biết địch thuộc Sư Đoàn 320 B vừa vượt sông Thạch Hãn đêm qua, lúc 3 giờ sáng, ở khu vực tòa hành chánh. Phương tiện vượt sông là dây thừng căng từ tòa hành chánh với phía bờ sông đối diện. Một tù binh quê quán ở Quỳnh Lưu, Nghệ An cho biết đơn vị vượt sông do tên thiếu úy Dũng chỉ huy và tên này đã tử thương. Chúng còn cho biết rất sợ lối đánh thần tốc, bám trụ và pháo của Thủy Quân Lục Chiến (qua nhật ký của một tù binh đã ghi "ghét những cây pháo chết tiệt của ngụy" hoặc "A trưởng (tiểu đội trưởng) gọi đi lãnh tiếp tế nhưng vờ không nghe vì ngại pháo").

Tuy vậy các chốt bắn sẻ của địch ở các cao điểm hướng bờ sông Thạch Hãn vẫn hoạt động rất mãnh liệt vì chính cá nhân chúng tôi trong lúc phối hợp để đóng quân với Nguyễn văn Loan (ĐĐT/TĐ6 TQLC, bạn cùng khóa 20) và đại đội phó Hào đã suýt mất mạng vì một cú bắn sẻ cách đầu chỉ non gang tay làm cho gạch, xi măng ở khung cửa sổ rơi tung tóe trước mặt.

Để chuẩn bị cho trận đánh kết thúc vào sáng mai: Mục tiêu 92 (Tòa Hanh Chánh tỉnh Quảng Trị), tôi và ĐĐP Nguyễn Hữu Hào - biệt danh là ông già 72 vì tài xử dụng M72 rất tuyệt vời của Hào - bàn tính rất chi tiết những việc cần làm chiều và tối nay hầu hoàn thành nhiệm vu và giảm thiểu thương vong cho đơn vị vì chẳng cấp chỉ huy trực tiếp nào không đau lòng, xót xa khi đơn vị có thương vong.

Địa hình thị xã Quảng Trị lúc đó khá bằng phẳng vì các cao ốc, khu phố, các trụ điện hầu như bị san bằng và đường phố bụi phủ một lớp dày đến vài phân do những trận oanh kích và mưa pháo của ta lẫn địch. Tôi và đại đội phó Hào đã hoạch định như sau:

a) Nghi binh tấn công để phát giác sự bố trí quân và các ổ súng cộng đồng của địch hầu tìm cách thanh toán.

b) Đêm nay tôi và tiền sát viên pháo binh Thiếu úy Tài sẽ tác xạ khu vực quanh tòa hành chánh, dọc đường Trần hưng Đạo, bờ sông và giữa dòng Thạch Hãn để gây căng thẳng và ngăn chặn địch xâm nhập.

c) Xin cánh B/TĐ2 TQLC tác xạ vào các đường tiến sát của địch, vào bờ sông Thạch Hãn phía đối diện Tòa Hành Chánh. Bộ chỉ huy địch có lẽ đã dời về khu vực Tòa Hành Chánh và hầm rượu ngầm (do Pháp xây cất bên cạnh Tòa Hành Chánh) sau khi bị phi pháo nhồi nát khu Cổ Thành Đinh công Tráng.

d) Phối hợp với đại đội 5 củaTrọn để đồng loạt tấn ccông vào 6 giờ 30 sáng 15/9/72 hầu lợi dụng được yếu tố bất ngờ và tầm quan sát của địch vì trời còn tối do ảnh hưởng của trận bão Flossie (?).

Suốt mùa hè 72, hai đại đội 4 và 5 của chúng tôi như cặp bài trùng đã từng phối hợp rất chặt chẽ và ăn ý trong nhiều trận đánh ác liệt.

e) Các trung đội 41 và 43 chỉ trang bị vũ khí đạn dược cơ hữu và một ngày lương khô để được nhẹ nhàng, tận dụng tối đa tính cơ động ngõ hầu giảm thương vong do trang bị quá nặng nề. Ba lô cá nhân sẽ do trung đội 44 của Chuẩn úy Hiếu và thường vụ đại đội (Thượng sĩ Đào Chữ) cai quản.

f) Đạn dược trừ bị được tải lên gần vị trí xa nhất của đại đội ngay trong đêm.

15/9/72

Quảng Trị đang mùa mưa bão, nước sông Thạch Hãn dâng cao, trần mây thấp, trời rất u ám. Suốt bao ngày qua, nơi đây đã xảy ra bao nhiêu đau thương tang tóc, máu đổ thịt rơi, do tập đoàn Cộng Sản khát máu đến "giải phóng miền Nam".

Khu vực Cổ Thành đã được tiểu đoàn 3 và tiểu đoàn 6 khống chế nên đại đội 4 đỡ lo hỏa lực địch từ trên cao bắn xuống.

Tòa Hành Chánh Tỉnh Quảng Trị là mục tiêu 92 trong phóng đồ hành quân của TĐ2/ TQLC.

Hỏa lực yểm trợ cho cuộc tấn công, ngoài sự yểm trợ tận tình và vô cùng hiệu quả của các pháo thủ mũ xanh, đại đội 4 còn được tăng cường 2 chiến xa M48 và 2 thiết vận xa M113 có trang bị súng phun lửa. Hai Trung đội 41 và 43 của Chuẩn út Đức và Chuẩn úy Thu làm nỗ lực chính với lệnh hành quân rất rõ ràng:

a) Hiệu lệnh tấn công khi chiến xa M48 và thiết vận xa M113 chuyển xạ cao trên mục tiêu 92.

b) Trung đội 41 bên trái, 43 bên phải phối hợp với 2 thiết vận xa 113 tấn công thật nhanh, tràn ngập vị trí địch bằng hỏa lực và điều động. Đại Đội Phó Hào chỉ huy cánh quân nầy.

Tôi và Trung đội 42 của Chuẩn úy Huyện là thành phần trừ bị, sẵn sàng tiếp ứng và tấn công khi tình hình đòi hỏi. Nếu tình thế xấu, đại đội 4 hoặc bám trụ, hoặc chỉ có hướng tấn công phía trước.

Các Mũ xanh đại đội 4 Trâu Điên được chuẩn bị kỹ lưỡng như được chấp cánh khi phối hợp tấn công với thiết vận xa M 113. Nhìn đồng đội sẵn sàng trong tư thế tác chiến với áo giáp, nón sắt và súng đạn đầy người, tự nhiên tôi thấy hãnh diện và tin tưởng vô cùng và một thoáng lo âu cho đoạn đường thử thách trước mặt: chỉ một đoạn đường ngắn nhưng một số anh em chúng tôi có thể đi không đến !!

Đại đội 4 và Đại đội 5 vừa rời tuyến xuất phát khoảng 20 thước thì địch bắt đầu chống trả bằng những tràng AK47 nghe rất chát chúa và B40 chống chiến xa. Thật may mắn, những loạt B40 đều bắn cao nên bị trợt mục tiêu, có lẽ địch mất bình tĩnh trước khí thế xung trận của Trâu Điên và M113. Tuy nhiên tôi thấy có 3 cọp biển bị thương và 2 quả B40 nổ gần trung đội 42 trừ bị của Đại đội 4. Các đại liên của M113 hạ thấp nòng súng xuống, bắn cày nát vùng đất trước mặt, những tràng M16, M79, đại liên M60 nghe dòn dã và tiếng hô xung phong nghe vang rền cả góc trời, cộng thêm những loạt súng cối 60 ly của Đại đội 4 bắn rất chính xác vào vị trí địch đã làm hỏa lực của chúng yếu hẳn đi. Trong vùng ánh sáng tờ mờ của ngày 15/9/1972, bụi đất bay mịt mù trận địa. Đại đội 4 và M113 không để lỡ thời cơ, nhanh chóng tấn công và tràn ngập vị trí địch quanh các công sự bảo vệ tòa hành chánh. Trên đường tăng cường cho trung đội 41, giao thêm 4 cọp biển bị thương cho y tá và thường vụ Đại đội để săn sóc và tải thương. Tuy vậy, vẫn còn một tổ do tên thiếu úy Lê viết Thắng - quê Quảng Bình, vừa mới cưới vợ được 20 hôm và mới xâm nhập, đã ngoan cố chống cự và bị tiểu đội do Hạ sĩ nhất Cao thanh toán, hạ 4 tên, thu tại chỗ 1 AK47, 1 K54, 1 đại liên 12 ly 7 và 1 B40. Hạ sĩ nhất Cao và Thiếu úy Hào sau nầy được tưởng thưởng "Biệt Công Bội Tinh" và được công du Đài Loan. Hơn chục tên cộng sản Bắc Việt thuộc Sư đoàn 320 đã buông súng đầu hàng để tránh bị tiêu diệt. Do trở ngại trên trục tiến quân, nên hơn một giờ sau đại đội 2, tiểu đoàn 8 Thủy Quân Lục Chiến mới bắt tay được với chúng tôi để phòng thủ bên cánh phải (hướng Bắc), nhờ đơn vị bạn giúp sức nên chúng tôi yên tâm hơn để tập trung lục soát mục tiêu vừa tái chiếm.

Kết quả: sau khi làm chủ hoàn toàn khu vực Tòa Hành Chánh Tỉnh Quảng Trị, chúng tôi thu hồi được cả khuôn dấu của Tòa Hành Chánh lúc 8 giờ 30 sáng 15/9/72.

Riêng đại đội 4 đã tịch thu một số lớn chiến lợi phẩm như sau:

* 412 súng cá nhân

* 102 súng cộng đồng

* 40 thùng lương khô doTrung Cộng sản xuất.

* 23 máy truyền tin của Trung Cộng

* 18 tù binh

* Nhiều hố chôn tập thể và xác quanh khu vực Tòa Hành Chánh và khu hầm ngầm bên trái Tòa Hành Chánh, khoảng 30 xác.

Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến phải dùng 6 đợt thiết vận xa M113 để chuyển tù binh và chiến lợi phẩm về Bộ Chỉ Huy.

Qua các máy truyền tin tịch thu của CSBV, chúng tôi nghe chúng gọi nhau ơi ới một cách hoảng loạn, chứng tỏ chúng hoang mang cao độ; có một tên cứ ôm đầu la hét, theo ĐĐP Hào cho biết tên nầy vì quá sợ pháo nên đã lên cơn như vậy từ nhiều ngày trước, hoặc chúng đại tiểu tiện ngay trong Tòa Hành Chánh vì không dám ra ngoài do sợ pháo.

Tòa Hành Chánh bị hư hại nặng, chỉ còn lại tầng trệt, quanh khu vực cầu thang chính của Tòa Hành Chánh, tôi không thể đứng thẳng người được vì gạch ngói ngổn ngang.

Để giữ vệ sinh cho khu vực đóng quân, chúng tôi phải rải bột sát trùng DDT lên các hố chôn tập thể và thu dọn chôn cất các tử thi CSBV còn ngổn ngang trong khu vực.

Sau khi tái chiếm hoàn toàn thị xã Quảng Trị, dân chúng bị kẹt lại bên kia sông Thạch Hãn đã lợi dụng lúc quân cộng sản Bắc Việt "chém vè" đã đào thoát về khu vực quân ta kiểm soát. Họ cho biết quân cộng sản chạy tán loạn về hướng Đông Hà, Cam Lộ, và để đỡ mất mặt, chúng phao tin quân ta được lính Thái Lan, Đại Hàn tăng cường nên chúng tạm về đây.

Việc tàn quân địch "chém vè" được chứng nghiệm đúng, vì sau khi chiếm thị xã, chúng tôi được một thời gian hơn nửa tháng không bị chúng quấy phá, thỉnh thoảng chỉ bị pháo tầm xa 130 ly.

o0o

Sau hơn 30 năm qua đi, hôm nay tôi phải ngồi viết lại bài nầy vì món nợ ân tình quá lớn đối với các đồng đội thuộc đại đội 4, Tiểu Đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến, những mũ xanh đã hết lòng phục vụ cho Binh chủng và Tổ Quốc. Một số anh em đã anh dũng hy sinh hoặc tàn phế và sau 30/4/75 một số đồng đội khác đã trải qua những năm tháng trong lao tù cộng sản hoặc nổi trôi theo vận nước điêu linh.

Những anh hùng thực sự của đơn vị là những Binh nhì Hợi, Binh nhất Danh, Chính, Hạ sĩ Hoàng, My, Hội, Rít, Trãi, Ba Gà, Khắn, Hạ sĩ nhất Cao, Trung sĩ Trọng, Trần Sơn (em Trần Vệ K19), Trung sĩ nhất Cảnh, Thượng sĩ Đào Chư, các Chuẩn úy Dương, Hội, Huyện, Hiếu, Thu, Đức, các Thiếu úy Lộc, Tài (Pháo binh), Nguyễn hữu Hào... Chính họ đã thực sự viết nên những trang quân sử hào hùng của binh chủng, những chiến sĩ tự do chiến đấu để " Bảo Quốc An Dân".

Những người lính mũ xanh sống thật hồn nhiên, đôn hậu, chan hòa tình cảm, rất nhẫn nại và chịu khó. Họ không văn hoa, bóng bẩy như nhà văn mũ xanh Huỳnh văn Phú đã mô tả "Thủy Quân Lục Chiến sống hùng, sống mạnh nhưng sống không lâu". Người lính mũ xanh coi cuộc sống hiểm nguy luôn phải đối diện với tử thần rất đơn giản, bình thản, vì ý thức trách nhiệm các cọp biển chỉ nói đơn giản " TQLC là sống nay chết mai".

Vì người khinh binh hôm nay có nhiệm vụ mở đường, đối đầu với hiểm nguy đợi chờ trước mặt, họ vẫn bình thản, can trường thi hành mệnh lệnh. Và khi chiều xuống, đơn vị dừng quân , họ lo đào hầm hố, gài mìn bẫy để phòng thủ đêm, nhưng vẫn kể cho nhau nghe những chuyện tiếu lâm hoặc ngâm nga những câu thơ thay vầng đổi điệu pha chút tiếu lâm hầu quên đi nỗi nhọc nhằn trên vai người lính như đại để:

"Nếu biết rằng em đã lấy chồng

Anh thà cắt "C" thả trôi sông..."

Những người lính mũ xanh mang trên người trọng trách nặng nề như định mệnh đã dành sẵn cho họ nên họ luôn gắn bó với đơn vị cho đến lúc gục ngã hoặc cho đến giờ bị bức tử.

Họ thật sự là những chiến sĩ vĩ đại của đất nước.

Tôi phải ghi lại những sự kiện nầy để các thế hệ nối tiếp biết rằng ông, cha của họ đã chiến đấu anh dũng như vậy, nhưng phải bị thua trận, bị bức tử vì sự phản bội của đồng minh và của một số chính trị gia miền Nam đã ngây thơ tin vào sự hòa hợp, hòa giải dân tộc của Cộng Sản và để nhớ lại những đồng đội của tôi đã nằm xuống nơi chiến trường sau khi đã chiến đấu vô cùng anh dũng để bảo vệ mảnh đất tự do nơi địa đầu giới tuyến. Tôi phải ghi lại vì ngày 30/3/72 các chiến sĩ mũ xanh của đại đội 4, Tiểu Đoàn 2, Thủy Quân Lục Chiến với quân số trên 170 nhảy vào vùng hành quân nhưng đến lúc tôi rời đơn vị vào ngày 26/9/72 khi được bổ nhiệm làm trưởng ban 3 rồi sau đó Tiểu Đoàn Phó, Tiểu Đoàn 2, Thủy Quân Lục Chiến thì đại đội 4 chỉ còn trên dưới 30 khuôn mặt cũ của ngày xuất quân với không ít hơn một lần bị thương qua những trận đánh hào hùng đó.

Tôi thật hãnh diện và không khi nào quên được những đồng đội can trường tuyệt vời, đã chiến đấu khi Tổ Quốc lâm nguy, không sờn nguy hiểm, không màng hiển vinh, coi cái chết tựa lông hồng, đúng là những cảm tử quân như truyền thống của Binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến.

Mũ xanh Lê Quang Liễn

Viết để kỷ niệm 30 năm

Ngày tái chiếm thị xã Quảng Trị

Và Cổ Thành Đinh Công Tráng.

Houston, mùa Thu 2002