Sorry, your browser doesn't support Java(tm).                      

 

 

 

 

 

Ba Mươi Tháng Tư Buồn...

Trong cái ẩm ướt của một ngày đầu tháng Năm, cộng đồng VN tại Oregon vừa cố gắng thực hiện một việc tưởng như ngoài sức của mình: tổ chức Lễ Tưởng Niệm 30/4. Người ít, tài chánh gần như một con số không, lòng người phân tán...bao nhiêu là trở ngại, thế nhưng thời tiết có lẽ là một trở ngại lớn nhất mà không ai có thể chế ngự được, giờ chót: mưa hầu như suốt ngày và những cơn gió lạnh không tiên đoán được giữa những ngày tháng Năm lại xuất hiện gây trở ngại cho không biết bao người muốn đến tham dự nhưng không thể...

Vậy là 30 tháng Tư của những năm đầu thiên niên kỷ.. 28 năm đã qua và không ai có thể đếm được có bao nhiêu người của những ngày đầu, khi người Việt vừa chân ướt chân ráo đến định cư ở Mỹ...và cũng không ai còn buồn đếm có bao nhiêu người trong năm nay...Cũng 30 tháng Tư nhưng cái chất ngất hào khí của những năm đầu giờ đây sao thiếu vắng lạ lùng.

Buổi sáng, nhiều anh em HO ngồi quán thở dài khi nhìn trời mưa vần vũ. Một em gái trạc tuổi high-school khi được hỏi nghĩ gì về ngày30/4 em không ngần ngại trả lời: Bên này tổ chức ngày 30/4 không vui bằng VN. Chao ơi. Phải tốn bao nhiêu thời gian để có thể giải thích cằn kẽ cho em hiểu. Và phải mất bao nhiêu thời gian nữa để em có thể dấn thân, hay nói nhẹ nhàng hơn là "hoạt động cộng đồng"? Xuất hiện trong đám đông vẫn là những khuôn mằt quen thuộc của bao năm về trước, có điều những khuôn mằt ấy nay đã già hơn, sầu muộn hơn. Lá quốc kỳ VN khổng lồ không che nỗi sự trống vắng của những người tham dự. Khán đài đẹp và công phu đ?27 nói lên rất nhiều về sự cố gắng của ban tổ chức. Dù sao còn rất nhiều người vẫn nằng lòng với cái ngày lịch sử này...


"
Tưởng Niệm Ngày30/4" là chủ đề của buổi lễ. Cái ngày ác nghiệt ấy đã qua nhưng hệ lụy của nó chắc chắn không dễ gì phai đi trong lòng rất nhiều người. Mỗi năm nhắc lại không phải để bày tỏ hận thù mới như nhiều người lạnh lùng kết án mà là chia sẻ với nhau những nhọc nhằn, mất mát không gì bù đắp nỗi của những người trực tiếp chịu cảnh đau thương. Cho dù không khí buổi lễ ngày hôm nay không thể sánh với những năm về trước nhưng ít ra chúng ta cũng thấy được phần nào cái âm ỉ không thể nào phai của những ngày đầu mất nước. 30/4, từ lâu đã trở thành ngày bi thảm của dân tộc, tưởng niệm ngày này là môﴠhành động đứng đắn không có gì phải bàn cãi. Chỉ sợ rằng chúng ta thiếu quyết tâm để trao lại những gì còn dang dỡ cho những thế hệ sau. Lửa hay kiến thức? Cái nào lợi hơn?

Khuất Kim Ngữ
Viết từ Portland, OR

 

Quốc Hận 30/4: "Cuộc Cách Mạng của Lá Cờ Vàng Bọc Ðỏ của người Việt": THÀNH PHỐ SAN JOSE CÔNG NHẬN LÁ CỜ VANG BA SOC ÐỎ VNCH LÀ LÁ CỜ DUY NHẤT CỦA CỘNG ÐỒNG NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN & NGÀY 30/4 LÀ NGÀY TƯỞNG NIỆM THÁNG TƯ ÐEN

* Hội trường thành phố San Jose tràn ngập cờ vàng ba sọc đỏ SAN JOSE (TVNs) - Lúc 7:17 tối thứ ba 15/4 cũng là ngày cuối của mùa khai thuế, tại San Jose, một biến cố lạ thường đã xảy ra ngay trong những phút đầu của nghị trình nhóm họp hàng tháng của Hội Ðồng Thành Phố San Jose Nghị viên tân cử Terry Gregory, thuộc quản hạt dân cư số 7, gióng lời "Tôi xin kính mời toàn thể quí vị đứng dậy và phất cao ngọn cờ vàng!".

Như thường lệ, tất cả nghị viên thành phố, kể cả Thị Trưởng San Jose, ông Ron Gonzales và các thư ký của phiên họp đều ngồi trên vòng cung, cao hơn ghế ngồi của những người tham dự vài bậc tầng cấp.

Phiên họp của Hội Ðồng thành phố với nhiều nghị trình được thảo luận và mở dầu phiên họp với nghi trình được đánh số 1 trong chương trình, Thị Trưởng Ron Gonzales cùng hai nghị viên Terry Gregory thuộc đơn vị quản hạt 7 và nghị viên Chuck Reed, thuộc đơn vị quản hạt 4 cùng rời vị trí, bước xuống sát với hàng ghế đầu để mở đầu cho phần thông qua nghị trình số 1 của buổi họp.

Tưởng cũng cần đề cập, hai nghi viên nói trên là hai vị dân cử của thành phố khá quen thuộc và gắn bó với sinh hoạt của cộng đồng người Việt trong vùng. Riêng nghị viên Chuck Reed là nhân vật mà trong những ngày qua được các cơ quan truyền thông báo chí người Việt nhắc nhở đến nhiều qua câu chuyện cô con gái của ông này là Ðại Úy phi công Kim Campbell, người phụ nữ xuất sắc đã điều khiển bằng tay chiếc máy bay A-10 của Không Lực Hoa Kỳ đã đáp an toàn trong "đường tơ kẻ tóc" khi phi cơ cô Kim Campbell lái trong một phi vụ yểm trợ các đơn vị bộ binh tấn công thủ dô Baghdad bị trúng đạn phòng không của Iraq. Cả hai vị dân cử này là đồng tác giả của bản Nghị Quyết sắp được công bố.

Trở lại hội trường thành phố San Jose. Sau lời gióng tiếng của nghị viên Terry Gregory, bật dậy từ những hàng ghế xếp ba đợt vòng cung, gần 500 đồng hương Việt Nam, gồm một số nhỏ đã phải đứng bao quanh phòng họp Councils Chamber, vừa phất cao lá cờ vàng ba sọc đỏ, vừa hô lớn những khẩu hiệu trong niềm vui sướng của ánh mắt, của nụ cười. Phía đối diện, trong nhịp vỗ tay không ngừng, 3 nhân vật chủ lễ và cũng là đồng tác giả của nghị quyết "Tưởng Nhớ Tháng Tư Ðen 2003" - Ông Thị Trưởng thành phố San Jose, Ron Gonzales, Ông Nghị Viên thành phố, quản hạt dân cư số 4, Chuck Reed và Ông Terry Gregory, vị tân nghị viên quản hạt số 7. Ba vị này đã khai mạc nghị trình sinh họat của thành phố với nghi lễ tuyên dương cộng đồng người Mỹ gốc Việt qua bốn điểm vinh danh Người Tị Nạn, Cộng Ðồng Tị Nạn Việt Nam, Quốc Kỳ VNCH và Những công trình đấu tranh cho Nhân Quyền Việt Nam.

Trong phần giữa của Bảng Nghị Quyết, cân xứng bởi con triện thành phố và 4 chữ ký, hiện diện những giòng chữ đầy nghiêm trang - " Thị trưởng , Hội Ðồng Thành phố và đồng viện long trọng tuyên nhận ngày 30/4/2003 là Ngày Tưởng Nhớ Tháng Tư Ðen tại San Jose, và hơn thế nữa, Thành phố San Jose công nhận Quốc Kỳ VNCH trước đây là Lá Cờ Của Người Việt Nam Tự Do, sẽ được tung bay trên bất cứ cơ sở tài sản của thành phố, trong bất cứ những diễn biến sinh hoạt cộng đồng Người Mỹ Gốc Việt do thành phố đồng bảo trợ đúng theo những qui định phép tắc hiện hành". Tinh thần bản văn lịch sử này trước đó đã được Ô Chuck Reed tuyên đọc vang dội cả nghị phòng.

Ðúng ở thời điểm này, mọi người trố mắt nhìn một lá quốc kỳ VNCH, lá cờ lớn nhất trong phòng hội được trịnh trọng rước bởi một số anh chị em trẻ tuổi mới đi công tác vận động chính giới tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn về. Lá cờ vàng duy nhất, lớn nhất , ở vị trí tung bay ngang bổng trên đầu người, phất phới bay ngạo nghễ nhất khiến các nhiếp ảnh gia cạnh tranh ráo riết chụp hình. Phóng ảnh nguyên văn bản Nghị Quyết lịch sử này được đăng tải trong số báo nầy và dưới đây phần lược dịch của Tin Việt News về nội dung bản Nghị Quyết như sau: "TUYÊN BỐ CỦA THÀNH PHỐ SAN JOSE XÉT VÌ: Những người tị nạn từ Việt Nam Cộng Hòa nhập cư vào Hoa Kỳ và định cư tại San Jose như là những người Việt tự do rất đáng được trân trọng và ghi nhớ đối với những sự hy sinh của họ cho tự do và nhân quyền tại Việt Nam và những sự đóng góp của họ cho Hoa Kỳ; và XÉT VÌ: San Jose là quê hương của những người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ; và XÉT VÌ: Lá cờ Việt Nam trước đây, gồm có ba sọc màu đỏ trên một nền màu vàng, đại diện cho những người Việt tự do, văn hóa của họ, và lịch sử lâu dài của họ đáng được chào đón trong các dịp lễ một cách trân trọng; và XÉT VÌ: Hàng năm, những người Việt Nam tự do thường tổ chức Lễ Tưởng Niệm ngày 30 tháng 04 như là "Ngày Tưởng Niệm Tháng Tư Ðen" để nhắc nhở chúng ta lúc nào cũng nên cảnh giác chống lại chế độ bạo quyền chuyên chế dưới mọi hình thức, hỗ trợ tích cực việc thực hiện nhân quyền cho mọi dân tộc, và cũng để đề cao những nguyên tắc dân chủ, công lý và khoan dung mà quốc gia chúng ta đã đắc thủ. Căn cứ những điểm trên, tôi, Ron Gonzales, Thị Trưởng thành phố San Jose, cùng với các Nghị Viên Chuck Reed và Terry Gregory và các đồng nghiệp trong Hội Ðồng Thành Phố, long trọng tuyên bố ngày 30 tháng 04 năm 2003 là: NGÀY TƯỞNG NIỆM THÁNG TƯ ÐEN 2003 tại San Jose, và thêm nữa, Thành Phố San Jose công nhận lá cờ Việt Nam trước đây được coi như là lá cờ của những người Việt Nam tự do, có thể được treo trên mọi công ốc thuộc thành phố, trong các dịp lễ Việt-Mỹ do thành phố hỗ trợ, với điều kiện xin giấy phép của Thành Phố. Ron Gonzales Thị Trưởng Chuck Reed Nghị viên Hội Ðồng Thành Phố Terry O. Gregory Nghị viên Hội Ðồng Thành Phố Patrucia L.Ohraru Thư ký Thành Phố".

Ngoài sân khu vực Toà Thị Chính không còn đến nửa chỗ đậu xe. Trên lầu hai, trong phòng hội, chật ních những đồng hương Việt Nam. Ðủ thành phần. Ðủ đại diện. Ðủ thế hệ. Tối lịch sử này, họ làm chủ thành phố! Tối nay nghị trình sinh họat liên quan đến người Việt Nam được xếp hàng đầu và mang tính chất nghi lễ. Khác hẳn với những diễn biến trước đây, thường thường nghị trình liên hệ đến người Việt được sắp xếp cuối chương trình, gần đến 11 giờ đêm. Ðêm nay, trời vẫn sáng, người Việt tham dự tủa ra ngoài chụp hình và hàn huyên, trả lại phòng họp cho thành phố, sau đó chỉ vỏn vẹn còn dăm ba chục người. Hầu hết là người da trắng. Khi cánh cửa phòng họp đóng lại. Vẫn còn đó, các thành viên Cộng Ðồng thâu góp những cờ giấy mà họ phân phát buổi chiều. Vẫn còn đó, các anh chị em của đảng bộ Cộng Hòa, thâu nhận những phó bản Nghị Quyết mà họ gởi đến đồng hương vào trước tối. Vẫn còn đó, những anh chị em trẻ của VPAC, tung tăng, tung tăng. "Tôi cứ tưởng đêm nay mình phải đấu khẩu "hearing" đấy chứ! Ai ngờ kỳ thú đến như vầy, 100%. Cũng đỡ phải nghe "Yes" với "No", nhìn xem ai đèn xanh, ai đèn đỏ. Cảm ơn Tiên Tổ Giống Nòi Việt!". Lời nói như nhỏng nhẻo của một tham dự viên, trước thực tế như đã an bài. Nhưng là thành quả của những chuỗi ngày vận động âm thầm, bền bỉ, đôi lúc chông gai. Một lời Tạ Ơn dâng lên Tiền Nhân dựng Nước. Một lẽ Tạ Tình hiến tặng những Anh linh hy sinh giữ nước. Ai đó đang đi trên đường gai góc cứu lấy quê hương dân tộc, có nhìn thấy ánh Cờ Vàng tung bay! Cũng cần đề cập, việc vận động đồng hương tham dự buổi hearing nói trên được xuất phát từ hai bài viết của Tin Biển tức nhà văn Vũ Văn Lộc, Giám Ðốc IRCC trong hai số báo cuối tuần và đầu tuần cũng như lời kêu gọi của Hội Ðồng Ðại Biểu Cộng Hòa Bắc California của ông Mạc Văn Thuận trên một số cơ quan truyền thông trong vùng.

28 năm sau ngày 30 tháng tư năm 1975, ngày mà người Việt bắt đầu việc bỏ nước ra đi bằng nhiều hình thức: di tản, vượt biển, vượt biên, con lai, ODP, H.O. thì kỷ niệm Quốc Hận 30/4/2003 đã trở thành một cuộc "Cách Mạng của lá cờ Vàng Ba Sọc", đánh đấu mốc bằng những cuộc vinh danh lịch sử từ thành phố Westminter, Garden Grove, Falls Church, Virginia và nay San Jose vùng đất thủ phủ đấu tranh chính trị của người Việt tị nạn cộng sản. Hoa Kỳ đã có bang giao với chế độ CSVN từ nhiều năm qua nhưng lá cờ máu của CSVN vẫn không được tung bay ngạo nghễ như lá cờ vàng ba sọc đỏ. Lịch sử lập quốc của đất nước Hoa Kỳ, một xứ sở được mệnh danh là Hiệp Chủng Quốc lần đầu tiên xảy ra chuyện không tưởng như vậy. Ðó là lá cờ mà những người di dân tị nạn tôn thờ lại được vinh danh, tuyên dương và công nhận là một lá cờ chính thức hơn cả lá cờ của cái gọi là quốc gia mà Hoa Kỳ đang có bang giao.

Một điều cần phải đề cập việc ra đời của bản Nghị Quyết kể trên một phần xuất phát từ nổ lực vận động của hai phụ nữ người Mỹ gốc Việt, hiện dang đảm trách phụ tá cho hai nghị viên. Ðó là Cô Trang Nguyễn, phụ tá của ông Terry Gregory và cô Mandy Nguyễn, phụ tá của ông Chuck Reed. Trong cương vị của mình, cả hai cô Trang Nguyễn và Mandy Nguyễn đã nổ lực trình bày cho hai vị dân cử nắm rỏi nguyện vọng tha thiết của cộng đồng người Việt trong vùng dẫn đến việc hai vị dân cử đã bảo trợ cho Nghị Quyết để đưa ra trước Hội Ðồng thành phố. *

 

Hạ Viện Cali 1 Phút Mặc Niệm Ngày 30-4 Cho VN

SACRAMENTO - Dân Biểu Lou Correa (Dân Chủ - Santa Ana) đã long trọng kêu gọi một phút mặc niệm tưởng nhớ đến ngày 30 tháng Tư Đen trên diễn đàn của Hạ Nghị Viện tiểu bang California. Ngày 30/4/03, Hạ Nghị Viện tiểu bang California kỷ niệm một ngày buồn của người Việt tị nạn cùng với các cộng đồng người Việt khắp nơi để đánh dấu 28 năm mất nước vào tay cộng sản và cả triệu người Việt Nam bằng đủ mọi phương tiện chạy trốn cộng sản. Cũng giống như các cộng đồng người Việt khắp nơi, Hạ Nghị Viện cũng gọi ngày 30/4 là ngày của "Tháng Tư Đen."


Phát biểu trước diễn đàn Hạ Viện, Dân Biểu Lou Correa, đại diện đơn vị 69 bao gồm các thành phố Santa Ana, Garden Grove, và Anaheim, những nơi có đông người Việt cư ngụ, nói rằng: "Ngày 30/4 là ngày sầu thảm, đau buồn của chúng ta. Đây là ngày mà người Việt cũng như người Mỹ vinh danh tất cả những người đã hy sinh tính mạng để bảo vệ tự do trên đất nước Việt Nam. Các sự hy sinh mà cử tri gốc Việt của tôi đã phải trải qua, làm tôi vô cùng xúc động. Người Mỹ gốc Việt thuộc đủ mọi thành phần có những câu chuyện vượt biên khác nhau khi chạy trốn một xứ sở tan nát vì chiến cuộc. Từ một tướng lãnh đạo, một giáo sư đại học, một thương gia đến một học sinh, mọi người Việt Nam thuộc mọi lứa tuổi đều bị biến cố này ảnh hưởng đến cuộc đời."


Dân Lou Correa phát biểu tiếp:
"Ngày hôm nay, hàng trăm ngàn người Việt đã chọn tiểu bang California làm quê hương thứ hai. Họ có cuộc sống mới và đời sống mới. Hiện có khoảng 135,000 người Việt cự ngụ tại Quận Cam và có đến 3,000 cơ sở thương mại của người Việt. Người Việt Nam đã có nhiều thành công rực rỡ trong nhiều lãnh vực khác nhau."


"Ngày 30 tháng Tư là ngày để ghi nhớ và hồi tưởng," Dân Biểu Lou Correa kết lời trước diễn đàn Hạ Nghị Viện tại thủ đô Sacramento, "Không những chúng ta vinh danh cho các người anh hùng của chúng ta đã ngã xuống vì tự do, chúng ta cũng nhìn về tương lai của các người Việt tị nạn tại đây nay đang là cộng dân Hoa Kỳ, làm lại cuộc đời ở California và một ngày kia hy vọng đoàn tụ được người thân. Chúng ta cũng nhìn về tương lai Việt Nam và vẫn tiếp tục ủng họ trong công cuộc đấu tranh cho một tương lai tươi sáng và tự do và dân chủ thật sự trên đất nước Việt Nam."

 

30-4-75: Nhảy Dù, Biệt Cách Dù Giao Chiến Với CQ

Vương Hồng Anh tổng lược


* Người lính Việt Nam Cộng Hòa, những giờ cuối cùng của cuộc chiến


Vào những ngày cuối cùng của tháng 4/1975, trong khi những người lãnh đạo tối cao của quốc gia và quân đội tìm mọi cách để ra đi, thì tại mặt trận vòng đai Sài Gòn và ngay trong Thủ đô của Việt Nam Cộng Hòa, người lính Quân lực VNCH từ anh binh nhì cho đến các trung đoàn trưởng, lữ đoàn trưởng... thuộc các binh đoàn bộ chiến, vẫn giữ vững tay súng tử chiến với Cộng quân đến phút cuối cùng.


Từ 0 giờ sáng đến 10 giờ ngày 30/4/1975, trên các cửa ngõ vào thủ đô Sài Gòn, những người lính Bộ binh, Nhảy Dù, Biệt kích Nhảy Dù, Biệt động quân, Thiết giáp, Thủy quân Lục chiến... đã đánh trận cuối cùng trong đời lính của họ: 32 chiến xa và gần 30 quân xa Cộng quân bị bắn cháy, gần 2 tiểu đoàn Cộng quân tan xác... Đó là chiến tích của người lính VNCH tại mặt trận Thủ Đô Sài Gòn trong buổi sáng cuối cùng của cuộc chiến, trước khi tân Tổng thống Dương Văn Minh ra lệnh Quân lực VNCH buông súng vào lúc 10 giờ 15 phút ngày 30/4/1975. Trong những giờ phút cuối cùng này, tại Sài Gòn, trái tim của Việt Nam Cộng Hòa, có rất nhiều sự kiện diễn ra dồn dập, những trận đánh hào hùng và bi tráng của một số đơn vị Nhảy Dù, Biệt Cách Nhảy Dù... trước giờ G:


* Bộ Tổng Tham Mưu QL/VNCH, những giờ cuối cùng:


Như đã trình bày, trưa ngày 29 tháng 4/1975, các vị tướng có thẩm quyền tại Bộ Tổng tham mưu Quân lực VNCH đã ra đi. Đại tướng Viên rời Việt Nam từ chiều 28/4/1975 cùng với Chuẩn tướng Thọ (trưởng phòng 3); Trung tướng Đồng Văn Khuyên, Tham mưu trưởng Liên quân Bộ Tổng tham mưu kiêm Tổng cục trưởng Tiếp vận ra đi vào lúc 11 giờ 30 ngày 29/4/1975. Trung tướng Nguyễn Văn Minh, Tư lệnh Biệt khu Thủ đô cũng đã "chia tay" với các cộng sự viên của mình từ sáng ngày 29/4/1975. Để có tướng lãnh chỉ huy Quân đội, tân Tổng thống Dương Văn Minh đã cử một số tướng lãnh và cựu tướng lãnh giữ các chức vụ trọng yếu: Trung tướng Vĩnh Lộc giữ chức Tổng Tham mưu trưởng; Nguyễn Hữu Hạnh, Chuẩn tướng, đã về hưu từ tháng 4/1974, làm Phụ tá Tổng tham mưu trưởng; cựu Thiếu tướng Lâm Văn Phát, được cử làm Tư lệnh Biệt khu Thủ Đô Chuẩn tướng Lê Văn Thân, nguyên Tư lệnh phó Quân khu 2, làm Tư lệnh phó phụ giúp Tướng Phát; Chuẩn tướng Nguyễn Văn Chức, nguyên Cục trưởng Công binh, Thứ trưởng Định cư trong Nội các Nguyễn Bá Cẩn, giữ chức Tổng cục trưởng Tiếp vận.


Sau khi nhận chức Tổng tham mưu trưởng, chiều 29/4/1975, Trung tướng Vĩnh Lộc đã triệu tập một cuộc họp với các tướng lãnh và sĩ quan cao cấp đang còn ở lại Sài Gòn tại phòng họp bộ Tổng Tham Mưu và yêu cầu "mọi người đừng bỏ đi, hãy ở lại để làm việc với tất cả trách nhiệm".


Về Không quân, đến chiều ngày 29/4/1975 chỉ còn Sư đoàn 4 Không quân tại căn cứ Trà Nóc, Cần Thơ là còn nguyên vẹn, một số phi cơ của các Sư đoàn 3 và Sư đoàn 5 Không quân đã bay về căn cứ Trà Nóc từ chiều ngày 29/4/1975. Vị tướng Không quân còn quân và phi cơ trong tay là Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Tần, tư lệnh Sư đoàn 4 Không quân đồng thời là quyền Tư lệnh Không quân vào ngày cuối của cuộc chiến.
* Trận chiến tại các cửa ngõ vào Sài Gòn:


Tại phòng tuyến Củ Chi, tối 29/4/1975, toàn bộ quân trú phòng và bộ Tư lệnh Sư đoàn 25 Bộ binh mở đường máu về Hóc Môn. Riêng Chuẩn tướng Lý Tòng Bá, Tư lệnh Sư đoàn và một Thượng sĩ cận vệ tên Ngọc đã phải thay nhau làm khinh binh với những bài toán chiến thuật cá nhân để thoát khỏi vòng vây của Cộng quân. Cuối cùng vị tư lệnh Sư đoàn 25 Bộ binh bị lọt vào tay địch khi ông và người cận về gần đến Hóc Môn. Theo lời kể của Tướng Bá, cùng bị bắt trong đêm rút quân này còn có một số sĩ quan cao cấp của Sư đoàn 25 Bộ binh: Đại tá Trương Thắng Chức, Tư lệnh phó Sư đoàn; Đại tá Khiêm, Tham mưu trưởng Sư đoàn, Trung tá Chong, chỉ huy Pháo binh Sư đoàn; Trung tá Út, Trung đoàn phó Trung đoàn 50; Thiếu tá Anh, Tiểu đoàn 25 Công Binh; Thiếu tá Hoàn, Trung đoàn 49...


Tại phòng tuyến của Sư đoàn 5 Bộ binh, Trung tâm Huấn luyện Sư đoàn chỉ thật sự chấm dứt hoạt động huấn luyện trên bãi tập vào ngày 28/4/1975 và được lệnh cấm trại 100% để lo phòng thủ. Khoảng 10 giờ đêm ngày 29/4/1975, Cộng quân di chuyển trên xa lộ Đại Hàn (Sài Gòn-Bình Dương). Bộ binh đi hai hàng dọc, kẹp sát lề đường, xen kẻ ở giữa là chiến xa T 54. Các đơn vị Cộng quân ngang nhiên di chuyển về hướng Sài Gòn và không ngụy trang lá cây như những cuộc chuyển quân trước đó. Vừa đi ngang khu vực trung tâm Huấn luyện Sư đoàn 5 Bộ binh, thì pháo đội súng cối 81 ly của trung tâm bắn ra để ngăn cản bước tiến quân của địch. Ngay sau đó, chiến xa và bộ binh của Cộng quân đã dàn hàng ngang tiến thẳng về phía trung tâm, những súng phòng không trên pháo tháp của chiến xa Cộng quân thi nhau nhả đạn, nhưng chỉ một lát sau thì ngưng lại. Đoàn quân của địch lại tiếp tục di chuyển về hướng Sài Gòn. Quân lính CS đi rất vội vã, hối hả. Đó là dấu hiệu cho thấy Cộng quân tránh giao tranh dọc đường để tiến nhanh về Sài Gòn càng sớm càng tốt.


Tại mặt Nam của Sài Gòn, ngay từ ngày 28/4/1975, bộ Tư lệnh Biệt khu Thủ đô không còn quân trừ bị để giải tỏa áp lực của Cộng quân. Một liên đoàn Biệt động quân đang hành quân dọc theo quốc lộ 4 phía nam Bến Tranh đã được điều động về quận lỵ Cần Đước theo liên tỉnh lộ 5A vào buổi trưa và đặt dưới quyền điều động của bộ Tư lệnh Biệt khu Thủ đô. Liên tỉnh lộ nối liền Chợ Lớn và Cần Đước cũng bị cắt nhiều đoạn nên các lực lượng VNCH không thể phá vỡ được các chốt chận của Cộng quân tại cầu Nhị Thiên Đường (khu vực này bị Cộng quân chiếm từ rạng sáng ngày 29/4/1975).
Trong khi trận chiến xảy ra tại nhiều nơi thì kho đạn Thành Tuy Hạ lại bị pháo kích nặng nề nên phát nổ nhiều nơi. Hệ thống truyền tin liên lạc với bộ chỉ huy Kho đạn bị mất vào lúc 1 giờ chiều. Xe tăng Cộng quân xuất hiện tại Cát Lái và bắn vào cầu tàu chất đạn chưa được bốc dỡ.


Tại cụm phòng tuyến khu vực từ ngã tư Quân Vận (gần trung tâm huấn luyện Quang Trung) đến cầu Tham Lươn Bà Quẹo; Bình Thới-Ngã ba Bà Quẹo; Bảy Hiền-Lăng Cha Cả, đơn vị Dù phòng ngự tại đây đã nỗ lực ngăn chận Cộng quân. Những người lính Dù không hề nao núng, bình tĩnh chuẩn bị cho trận đánh giờ thứ 25.


Tại vòng đai Bộ Tổng Tham Mưu, một chiến đoàn thuộc Liên đoàn 81 Biệt cách Nhảy Dù do Thiếu tá Phạm Châu Tài chỉ huy đã dàn quân chận địch, từ 8 giờ sáng đến 10 giờ sáng, chiến đoàn này đã bắn cháy 6 chiến xa Cộng quân và nỗ lực đánh bật địch ra khỏi trận địa.


* 5 cánh quân CSVN tấn công vào Sài Gòn:


Ngay trong đêm 29 tháng 4/1975, 5 cánh quân của Cộng quân tiến sát Sài Gòn. Hướng Tây Nam do binh đoàn 232 với 5 sư đoàn do Lê Đức Anh làm tư lệnh chỉ huy (sau này là chủ tịch nhà nước CSVN từ 1992-1997); quân đoàn 3 CSBV do Vũ Lăng, thiếu tướng CS BV chỉ huy; quân đoàn 1 CSBV do Nguyễn Hóa làm tư lệnh; quân đoàn 4 do Hoàng Cầm chỉ huy; Binh đoàn 2 CSBV với 4 sư đoàn do Nguyễn Hữu An làm tư lệnh. Chỉ huy trực tiếp các cánh quân CSBV là Trần Văn Trà,thượng tướng, tổng chỉ huy lực lượng CSVN tại miền Nam. Bộ tư lệnh điều hợp toàn bộ kế hoạch của CSBV đặt tại một căn cứ ở miền Đông do Văn Tiến Dũng làm tư lệnh và Phạm Hùng làm chính ủy, Lê Đức Thọ từ Hà Nội làm cố vấn và là đặc phái viên bộ Chính trị CSVN.
* Những trận đánh trước giờ G...


Từ sáng sớm ngày 30 tháng 4, tại các mặt trận quanh Sài Gòn và Biên Hòa, các đơn vị của Sư đoàn 5BB, Sư đoàn 18BB, Lữ đoàn 3 Thiết kỵ, các đơn vị Dù, Thủy quân Lục chiến, Biệt động quân... đều đặt trong tình t